Chào mừng quý vị đến với website của trường TH - THCS Bãi Thơm (Lập 19/7/2010)
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Cồn Sẻ chưa nguôi lại đau Tân Định.doc

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Tống Hoàng Linh (trang riêng)
Ngày gửi: 09h:18' 05-01-2013
Dung lượng: 326.0 KB
Số lượt tải: 7
Nguồn:
Người gửi: Tống Hoàng Linh (trang riêng)
Ngày gửi: 09h:18' 05-01-2013
Dung lượng: 326.0 KB
Số lượt tải: 7
Số lượt thích:
0 người
Cồn Sẻ chưa nguôi lại đau Tân Định
> Xé lòng người làng nổi > Cứu 7 thuyền viên tàu BĐ 95098
TP - Trong lúc 13 ngư dân xấu số của làng nổi Cồn Sẻ vẫn chưa được tìm thấy xác trong vụ chìm tàu cá hôm 30-12-2012, thì cách đó chừng 5 km người làng nổi Tân Định, xã Quảng Minh, huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) cũng vật vã trong nỗi đau xé lòng vì mất chồng, mất con đúng vào cái ngày định mệnh ấy.
Ngồi ở nhà mình nhưng ông Nguyễn Xuân Quyết vẫn không tin là mình còn sống.
Bất lực nhìn con chìm xuống biển
Đã ba ngày về đến nhà sau chuyến đi biển kinh hoàng, ông Nguyễn Xuân Quyết ở thôn Tân Định vẫn hoảng loạn. Ông mất hai đứa con, mất cả tàu. Gần một đời bám biển, ông Quyết không ngờ.
Sống giữa cồn nổi, bốn bề sông nước bao quanh, từ xưa người làng Tân Định vẫn lấy nghề sông nước làm kế sinh nhai.
Gia đình ông Quyết cũng không ngoại lệ. Sau nhiều năm đi bạn (đánh cá thuê), cách đây 10 năm, ông Quyết đứng ra cùng bà con lối xóm hùn vốn sắm được chiếc tàu cá có công suất 75 CV.
Rồi mới đây, gia đình ông lại sắm thêm chiếc tàu khác, công suất 90 CV. Chiếc tàu mới đóng, ông giao cho Nguyễn Đức Thắng, là con trưởng, SN 1975, quản lý. Còn ông vẫn chung thủy với chiếc tàu cũ.
Ngày 29-12-2012, hai tàu của hai cha con ông Quyết xuất bến ra biển mặc dù đã nghe đài báo gió mùa. Chiếc tàu mới có 8 thuyền viên, gồm: Nguyễn Đức Thắng, Nguyễn Xuân Thủy (em trai út), Nguyễn Văn Hào, Nguyễn Văn Hùng, Nguyễn Khoa, Nguyễn Lâm, Nguyễn Văn Trọng (đều người trong làng), riêng Nguyễn Đông (trú tại xã Quảng Hải). Còn tàu ông Quyết có 6 thuyền viên đều là người trong làng.
Theo kinh nghiệm của ông Quyết, thì phải ba ngày sau gió mùa mới đến vùng biển Quảng Bình, nên chỉ cần buông lưới hai đêm, trước ngày biển động là đủ và vẫn kịp quay vào bờ.
Nhưng không ngờ vào rạng sáng 30-12, chỉ sau một ngày cha con ông Quyết ra biển, gió mùa đã ập về mang theo những trận cuồng phong.
Ông Quyết nhớ lại: Khi ra đến địa điểm đánh cá, cách bờ chừng 30 hải lý, ở tọa độ 17 độ 50 phút vĩ độ bắc, 106 độ 50, tàu của hai cha con ông chia ra buông lưới cách nhau chừng 1 hải lý. Hai tàu vẫn nhìn thấy nhau qua ánh đèn. Vừa buông được mẻ lưới đầu tiên thì gió mùa về.
Thấy gió mỗi lúc mỗi to, ông Quyết điện đàm cho Thắng dặn thu lưới để về, nhưng đã không kịp. Tiếng Thắng bị ngắt quãng trong gió: “Tàu con bị thủng, con đang xảm (bịt). Ba lên giúp con với”.
Ông Quyết biết rõ điều không hay đang xảy đến với con. Ông cố hướng mũi tàu ngược gió về phía tàu Thắng. Nhưng không thể, những con sóng cao như mái nhà cứ đẩy con tàu nhỏ bé của ông lùi dần.
Chừng hai giờ đồng hồ vật lộn với sóng biển, lần cuối cùng ông nghe được giọng của Thắng là “Tàu chìm, tàu chìm, ba ơi cứu con”. Ánh đèn trên tàu của Thắng phụt tắt.
Nguyễn Hoàn, người đã cố gượng dậy thay bố cầm lái đưa con tàu cập bến.
Gió ngày càng to, có khi phải giật trên cấp 9. Con tàu nhỏ bé của ông bắt đầu trụ không nổi, sóng đập vỡ kính chắn gió ở cabin, cột cờ gãy, toàn bộ lưới chài rơi xuống biển... Ông Quyết biết nếu cố cứu Thắng thì tàu ông cũng chìm.
Ông đành nuốt nước mắt, giữ ga cho máy nổ đều, hướng mũi tàu về phía gió, thả hai cái dù xuống nước phía sau lái nhằm giữ thăng bằng cho tàu nhằm chống chọi những trận cuồng phong.
Sau một ngày một đêm nhịn khát nhai gạo sống, ông Quyết và mọi người trên tàu kiệt sức. Cầm chắc cái chết, ông nhắc mọi người lấy dây cột người vào tàu với hy vọng sau này có ai đó tìm thấy xác.
Thấy cha buông xuôi, Nguyễn Hoàn, em trai kế Thắng gượng dậy nói: “Không thể chết ba ơi! Anh Thắng và thằng út Thủy chết rồi, giờ cha con mình mà chết nữa thì những người ở nhà sống sao đây?”. Vừa nói, Hoàn vừa đẩy cha ra để cầm lái.
Quyết tâm của Hoàn đã giúp chiếc tàu cầm cự được sang ngày thứ hai. Gió bắt đầu giảm dần. Cha con ông Quyết và bốn thuyền viên cập bến, xác xơ và đói lả. “Kinh nghiệm một đời đi biển của tui giờ đã không còn theo kịp với diễn biến của thời tiết nữa rồi.
> Xé lòng người làng nổi > Cứu 7 thuyền viên tàu BĐ 95098
TP - Trong lúc 13 ngư dân xấu số của làng nổi Cồn Sẻ vẫn chưa được tìm thấy xác trong vụ chìm tàu cá hôm 30-12-2012, thì cách đó chừng 5 km người làng nổi Tân Định, xã Quảng Minh, huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) cũng vật vã trong nỗi đau xé lòng vì mất chồng, mất con đúng vào cái ngày định mệnh ấy.
Ngồi ở nhà mình nhưng ông Nguyễn Xuân Quyết vẫn không tin là mình còn sống.
Bất lực nhìn con chìm xuống biển
Đã ba ngày về đến nhà sau chuyến đi biển kinh hoàng, ông Nguyễn Xuân Quyết ở thôn Tân Định vẫn hoảng loạn. Ông mất hai đứa con, mất cả tàu. Gần một đời bám biển, ông Quyết không ngờ.
Sống giữa cồn nổi, bốn bề sông nước bao quanh, từ xưa người làng Tân Định vẫn lấy nghề sông nước làm kế sinh nhai.
Gia đình ông Quyết cũng không ngoại lệ. Sau nhiều năm đi bạn (đánh cá thuê), cách đây 10 năm, ông Quyết đứng ra cùng bà con lối xóm hùn vốn sắm được chiếc tàu cá có công suất 75 CV.
Rồi mới đây, gia đình ông lại sắm thêm chiếc tàu khác, công suất 90 CV. Chiếc tàu mới đóng, ông giao cho Nguyễn Đức Thắng, là con trưởng, SN 1975, quản lý. Còn ông vẫn chung thủy với chiếc tàu cũ.
Ngày 29-12-2012, hai tàu của hai cha con ông Quyết xuất bến ra biển mặc dù đã nghe đài báo gió mùa. Chiếc tàu mới có 8 thuyền viên, gồm: Nguyễn Đức Thắng, Nguyễn Xuân Thủy (em trai út), Nguyễn Văn Hào, Nguyễn Văn Hùng, Nguyễn Khoa, Nguyễn Lâm, Nguyễn Văn Trọng (đều người trong làng), riêng Nguyễn Đông (trú tại xã Quảng Hải). Còn tàu ông Quyết có 6 thuyền viên đều là người trong làng.
Theo kinh nghiệm của ông Quyết, thì phải ba ngày sau gió mùa mới đến vùng biển Quảng Bình, nên chỉ cần buông lưới hai đêm, trước ngày biển động là đủ và vẫn kịp quay vào bờ.
Nhưng không ngờ vào rạng sáng 30-12, chỉ sau một ngày cha con ông Quyết ra biển, gió mùa đã ập về mang theo những trận cuồng phong.
Ông Quyết nhớ lại: Khi ra đến địa điểm đánh cá, cách bờ chừng 30 hải lý, ở tọa độ 17 độ 50 phút vĩ độ bắc, 106 độ 50, tàu của hai cha con ông chia ra buông lưới cách nhau chừng 1 hải lý. Hai tàu vẫn nhìn thấy nhau qua ánh đèn. Vừa buông được mẻ lưới đầu tiên thì gió mùa về.
Thấy gió mỗi lúc mỗi to, ông Quyết điện đàm cho Thắng dặn thu lưới để về, nhưng đã không kịp. Tiếng Thắng bị ngắt quãng trong gió: “Tàu con bị thủng, con đang xảm (bịt). Ba lên giúp con với”.
Ông Quyết biết rõ điều không hay đang xảy đến với con. Ông cố hướng mũi tàu ngược gió về phía tàu Thắng. Nhưng không thể, những con sóng cao như mái nhà cứ đẩy con tàu nhỏ bé của ông lùi dần.
Chừng hai giờ đồng hồ vật lộn với sóng biển, lần cuối cùng ông nghe được giọng của Thắng là “Tàu chìm, tàu chìm, ba ơi cứu con”. Ánh đèn trên tàu của Thắng phụt tắt.
Nguyễn Hoàn, người đã cố gượng dậy thay bố cầm lái đưa con tàu cập bến.
Gió ngày càng to, có khi phải giật trên cấp 9. Con tàu nhỏ bé của ông bắt đầu trụ không nổi, sóng đập vỡ kính chắn gió ở cabin, cột cờ gãy, toàn bộ lưới chài rơi xuống biển... Ông Quyết biết nếu cố cứu Thắng thì tàu ông cũng chìm.
Ông đành nuốt nước mắt, giữ ga cho máy nổ đều, hướng mũi tàu về phía gió, thả hai cái dù xuống nước phía sau lái nhằm giữ thăng bằng cho tàu nhằm chống chọi những trận cuồng phong.
Sau một ngày một đêm nhịn khát nhai gạo sống, ông Quyết và mọi người trên tàu kiệt sức. Cầm chắc cái chết, ông nhắc mọi người lấy dây cột người vào tàu với hy vọng sau này có ai đó tìm thấy xác.
Thấy cha buông xuôi, Nguyễn Hoàn, em trai kế Thắng gượng dậy nói: “Không thể chết ba ơi! Anh Thắng và thằng út Thủy chết rồi, giờ cha con mình mà chết nữa thì những người ở nhà sống sao đây?”. Vừa nói, Hoàn vừa đẩy cha ra để cầm lái.
Quyết tâm của Hoàn đã giúp chiếc tàu cầm cự được sang ngày thứ hai. Gió bắt đầu giảm dần. Cha con ông Quyết và bốn thuyền viên cập bến, xác xơ và đói lả. “Kinh nghiệm một đời đi biển của tui giờ đã không còn theo kịp với diễn biến của thời tiết nữa rồi.
 






Các ý kiến mới nhất